"Vậy thì, để ta giúp ngươi giải quyết vấn đề này đi."
Nghe xong đại khái ngọn nguồn câu chuyện, Giang Lưu cúi người, làm một cái lễ nghi quý ông cực kỳ ra dáng. Hắn nâng tay phải của Y Lợi Nhã lên, đặt nhẹ nụ hôn lên đó, cười hì hì nói: "Ta chính là một người tu hành cường đại... Ừm, theo cách gọi của ngươi thì chính là ma thuật sư, luyện kim thuật sĩ."
"Đừng đùa nữa thiếu niên, ta không có thời gian giỡn với ngươi đâu." Y Lợi Nhã hiển nhiên không tin. Nàng chỉ nghĩ thiếu niên trước mắt đang tuổi dậy thì, muốn nhân cơ hội gần gũi thân mật với mình một chút mà thôi.
Nhưng nàng cũng không muốn đối phương phải mất mạng vô ích.




